Đạo Mẫu Việt Nam
Bản Văn “Thống Lĩnh Khâm Sai Thánh Mẫu Văn” dâng Chầu Đệ Nhị Thượng Ngàn Khâm Sai
Bản Văn “Thống Lĩnh Khâm Sai Thánh Mẫu Văn” dâng Chầu Đệ Nhị Thượng Ngàn Khâm Sai

Bản Văn “Thống Lĩnh Khâm Sai Thánh Mẫu Văn” dâng Chầu Đệ Nhị Thượng Ngàn Khâm Sai

Four Palaces - Tứ Phủ Bản Văn "Thống Lĩnh Khâm Sai Thánh Mẫu Văn" dâng Chầu Đệ Nhị Thượng Ngàn Khâm Sai
Ảnh chụp bởi Quỳnh Nguyễn

Chức danh Khâm Sai [欽差] được ban cho những người do vua phái đi, đại diện cho vua mà thực hiện công vụ.

  • Khâm 欽: tôn kính, dùng làm tiếng tôn xưng các bậc quân chủ.
  • Sai 差: ý chỉ người được (cấp trên) sai phái, sai khiến.

Vì Chầu Đệ Nhị Thượng Ngàn thừa hành mệnh lệnh của Mẫu Thượng Ngàn, bản văn xưa dâng Chầu được đặt tên là Thống Lĩnh Khâm Sai Thánh Mẫu Văn. Ngày nay, có nơi vẫn tôn xưng Chầu là Thượng Ngàn Khâm Sai Thánh Chầu.

Bản văn chầu này được chép từ trong cuốn Tiên Thánh Văn Tập do nhà nghiên cứu Maurice Durand khảo biên. Bản gốc hiện vật hiện đang được lưu giữ trong thư viện Đại học Yale.

Thống Lĩnh Khâm Sai Thánh Mẫu Văn

Gương vằng vặc trời Nam rạng vẻ

Cảnh một bầu ai vẽ cho nên

Cõi phàm ai biết sự tiên

Tích xưa dấu cũ nối truyền danh thơm

Đất trạng quyền mây tuôn năm thức

Thủy vĩ châu cảnh sắc chung linh

Thực là sơn thủy hữu tình

Cỏ hoa hớn hở, yến oanh dập dìu

Nước non đủ trăm chiều phơi phới

Rạng bên trời nhấp nháy gương loan

Nhớ xưa cung nguyệt Quảng Hàn

Có chầu tiên nữ trần phàm duyên ưa

Tuần trăng tròn duyên ưa bóng thỏ

Mắt trần gian dễ có biết đâu

Đương khi ứng biến nhiệm mầu

Mới đem vẻ thắm khôn màu nhuộm xanh

Kết duyên lành cùng người lương đống

Có uy quyền trấn trọng biên cương

Phải khi binh biến lạ dường

Lang quân phụng mệnh triều đường đổng nhung

Ra tay khử bạo trừ hung

Xá chi lũ kiến đàn ong tơi bời

Chí anh hùng cõi ngoài hăm hở

Chỉ thiết qua khua lũ loài gian

Dẹp yên bờ cõi gian nan

Công lao chẳng quản, thiệt hơn chẳng nề

Chầu ngồi tựa hương quê năn nỉ

Gian nan này ai nghị cho nên

Tưởng câu trinh phụ thêm phiền

Đứng ngồi chạnh nhớ, khôn yên tấc lòng

Bèn sắm sửa đao cung hăm hở

Cất mình lên cật ngựa khoan khoan

Thương chồng chẳng nghĩ gian nan

Mấy sông cũng lội, mấy ngàn cũng qua

Dạ bùi ngùi vì nhà vì nước

Ghét những người bạo ngược, gian hung

Ví sinh ra đấng đàn ông

Dám xin lãnh ấn nguyên nhung tiễu trừ

Dạ ngùi ngùi lòng thơ khắc khoải

Ngựa xăm xăm theo dải giang khê

Mảng vui ặm liễu đường hòe

Nhác trông thấy cảnh bên kia chạnh lòng

Đỉnh núi cao ngàn thông san sát

Gió đầu ghềnh bát ngát hưu hưu

Lòng thơ áy náy trăm chiều

Thân đi thú lạ, trăm chiều ái ân

Chốn vầng hồng dòng ngân lai láng

Quyến bụi trần nhấp nhánh gương loan

Đầu ghềnh gió mát hơi sương

Nhác trông đã thấy các nàng tiên xưa

Kẻ hài hán nhởn nhơ sau trước

Lan tay đều đón rước lên cung

Chầu lên ngự trước ngai rồng

Chắp tay ba lạy cúc cung chín lần

Trước cựu thần vâng lời Tháng Mẫu

Ban cho làm nội thị triều trung

Nội sai đắc chỉ sắc phong

Kiêm quyền thống lĩnh dải sông Thao hà

Việc hội đồng cùng bà Chầu Quế

Phép linh thông bốn bể đều kinh

Dù ai chí kính chí thành

Nhớ ơn cứu tử độ sinh an toàn

Ghét những kẻ gian ngoan vô đạo

Ở ra lòng táo bạo hung hăng

Gặp cơn mưa gió bất bình

Hết lời khấn vái khôn ngưng kêu cầu

Phép nhiệm màu nhân gia khôn tỏ

Khi ngồi lên đầu cổ biết đâu

Tôi nay dâng tiếng văn chầu

Chắp tay khấn nguyện, khấu đầu mời khuyên

Khi thong thả điện tiền giá ngự

Phán việc lành, việc dữ cho hay

Có phen chơi chốn cung mây

Khi đêm Nguyệt điện, khi ngày rừng xanh

Thú hữu tình bao la xiết kể

Cảnh sơn xuyên mọi vẻ mọi ưa

Có khi chơi chốn lâm kỳ

Khi vào Phố Cát, khi ra kinh kỳ

Có khi dạo Lạng Sơn, Suối Rắn

Ruổi am mây thơ thẩn ngàn thông

Có khi chầu chực đền công

Khi về Thiên Bản, khi dong Chiêm Thành

Cảnh hữu tình đâu hơn cảnh cũ

Dải Thao hà cẩm tú sơn xuyên

Có khi về cảnh Trấn An

Kìa đền Bánh Lẫm, nọ đền Đông Quang

Đóa phù dung mây đưa hớn hở

Cây bốn mùa sặc sỡ hoa tươi

Vật chầu trăm giống nghìn loài

Bề trong phượng múa, bề ngoài loan ca

Đá súc thạch mấy tòa lừng lẫy

Nước xô bờ suối chảy rừng vang

Ngược xuôi dâng cúng khói nhang

Trên đền lồ lộ tòa vàng nguy nga

Khi đủng đỉnh trên tòa cổ thạch

Ra phép linh cứu khách gần xa

Có phen về cảnh Thao hà

Sông Thao bát ngát quê nhà dấu xưa

Đủ bốn mùa dâng hoa cúng quả

Kể xiết bao thú lạ chiều xuân

Trên có quan, dưới có quân

Phố phường náo nức, muôn dân dập dìu

Ngôi Bà ngự tòa cao lồ lộ

Dưới sân rồng, phượng múa loan ca

Dù ai náo nức gần xa

Dù ai cũng sợ bóng Bà uy linh

Dù ai đem lòng thành kính

Chúa Bà tiếp tài, tiếp lộc ban cho

Danh thơm dõi để nghìn thu

Phép trời lưu lại, phấn vua đượm nhuần

Chữ rằng thánh giáng lưu ân Chầu Bà lưu lộc thiên xuân thái hòa.


Gửi phản hồi

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.